Hạnh phúc đâu có xa xôi

***

Hai mươi tuổi, chưa một mảnh tình vắt vai. Cuộc sống đôi khi không như ta mong muốn, rằng cứ mỏi mệt là sẽ có một đôi vai để dựa dẫm, cứ buồn đau là sẽ có một vòng ôm chở che, cứ khóc là sẽ có đôi bàn tay gạt hộ nước mắt…Đôi lúc, độc thân để biết rằng mình còn đủ tự lập, đủ tự cường và cũng đủ tự tin. Tôi luôn tin rằng ở đâu đó ngoài kia, khi mà nắng vẫn cười và gió vẫn hát, có một ai đó cũng đang lạc bước tìm tôi – đi tìm mảnh ghép thuộc riêng mình…

Ngoài việc “chưa” có một chàng trai ở bên cạnh ôm tôi vào những ngày giá rét, tặng cho tôi chú gấu dễ thương vào những ngày lễ Tình nhân hay đơn giản là nói câu: “Chúc cô gái của anh ngủ ngon” mỗi tối,… thì tôi tự hào vì mình đang có một cuộc sống hạnh phúc. Tôi hạnh phúc vì có một người để mình thầm thương trộm nhớ, dù rằng anh không hề biết.

Hạnh phúc vì có những người bạn tuyệt vời – những người mà dù không đưa đôi tay gạt hộ nước mắt nhưng sẽ sẵn sàng khóc cùng tôi mỗi khi tôi buồn. Hạnh phúc là được ăn những món ăn mẹ nấu, được xem bóng đá cùng cha, hay được tranh tài “game thủ” với đứa em hiếu thắng. Hạnh phúc vì có thần tượng để cuồng si, có đam mê để theo đuổi, có lý tưởng để phấn đấu, có nỗi buồn để khóc, có niềm vui để cười, và có cuộc đời để sống… Hãy để thời gian bận bịu với những hạnh phúc giản đơn như thế, và nỗi cô đơn cũng sẽ hờn dỗi mà đi xa.

Khi trái tim trống vắng và cần một tình yêu vỗ về, hãy sắp xếp ngăn nắp các kỉ niệm của riêng mình và lấp đầy khoảng trống ấy, và ta sẽ nhận thấy có nhiều thứ xứng đáng để quan tâm hơn là những nỗi cô đơn nhàm chán.

 

Hạnh phúc đâu có xa xôi

 

Có những con người bầu bạn với cô đơn. Với họ, cô đơn bị dệt thành những tấm lưới chai sạn và vững chãi bao bọc màng tim. Và liệu, khi hạnh phúc đến, họ có đủ dũng cảm để mở rộng lòng mình chào đón nó hay không? Có những cuộc đời sợ hãi cô đơn. Tâm hồn của họ chằng chịt những ám ảnh đơn độc và hạnh phúc như một thứ thuốc an thần. Thử hỏi, thứ mà họ gọi là hạnh phúc có quá mong manh? Cuộc sống của chúng ta muôn hình vạn trạng và như một bức tranh xen kẽ những tông màu tối sáng. Không có một hạnh phúc nào trọn vẹn cũng như không có một sự cô đơn nào là mãi mãi. Có chăng là do cách nhìn nhận của mỗi người mà thôi.

Đôi lúc ta sẽ thấy chạnh lòng khi cứ đứng nhìn hạnh phúc của người khác trong sự ngưỡng mộ và ghen tị. Rồi lại cảm thấy uể oải trước hiện thực rằng: Ta vẫn độc thân. Mạnh mẽ lên nào cô gái, chàng trai. Vì ở ngoài kia cũng có biết bao người như ta, nhưng họ hài lòng với hiện tại, họ bận rộn với những dự định tương lai, họ hào hứng với niềm vui của cuộc sống, và vì thế nên họ đâu có cô đơn.

Hãy tự thưởng cho mình một ly capuchino đầy ngọt ngào cho chiều lộng gió, đứng trên ban công đắm mình trong nắng mới và nhìn dòng người hối hả trên đường, nếu có thể hãy bật to bài hát “Độc thân vui tính” lên nào. Đó là cách tôi tiễn bước cô đơn khi chúng vừa tới cửa, nhẹ nhàng nhưng đầy “quyền năng”.

Tôi nhớ có một tác giả trẻ từng nói rằng: “Sự cô đơn như một chiếc gương hẹp, ta chỉ soi thấy duy nhất mình trong đó, cô đơn đến nỗi cảm giác, có khi đến cái bóng cũng chẳng ở phía sau mình”. Vậy khi cảm giác mình “sắp” cô đơn, hãy đứng dưới nắng và nhìn xung quanh mình nhé. Bạn sẽ không cảm thấy cô đơn nữa đâu, vì cái bóng vẫn luôn theo sau chúng ta mà.

Theo Blogradio.vn

Comments are closed.