Quá khứ tôi buông thả

Tôi và anh quen nhau trong một lần tình cờ thang lang Facebook. Anh là một kỹ sư trẻ đầy nhiệt huyết, còn tôi là một cô sinh viên năm cuối của một trường tư thục. Khi phát hiện chúng tôi từng học chung một trường cấp 3, anh học trên tôi 2 lớp, tôi cảm thấy mối duyên này như đã định sẵn.

Lần đầu gặp nhau, chúng tôi hẹn tại một quán cafe quen thuộc. Cách nói chuyện thông minh, dí dỏm của anh đã thu hút tôi. Sau đó, anh phải đi công tác theo dự án của công ty, chúng tôi không liên lạc gần 1 tháng. Khi anh trở về, anh chủ. động gọi điện cho tôi và hẹn gặp. Rồi tôi đã đem lòng yêu anh. Tôi chủ động tỏ tình vì không muốn đánh mất cơ hội, tôi không quan trọng ai là người ngỏ lời yêu trước. Chúng tôi thành một đôi.

Anh đã dẫn tôi về ra mắt gia đình. Tôi rất yêu quý mọi người bên ấy. Kết thúc dự án, anh được nghỉ phép ba tháng. Những tưởng đây sẽ là khoảng thời gian vui vẻ, hạnh phúc của hai đứa trước khi anh bắt đầu dự án mới. Nhưng sóng gió lại bắt đầu. Sau khi chúng tôi dùng bữa với gia đình anh, anh đã đề nghị tôi đi du lịch một chuyến. Tôi đang học năm cuối nên muốn tập trung vào việc học, hơn nữa ba mẹ tôi rất khó tính, anh cũng chưa qua ra mắt nhà tôi lần nào nên việc này là không thể. Tôi khéo léo từ chối và đề nghị đến một nơi gần hơn, điểm du lịch này nằm trong thành phố.

Sau khi nghe tôi nói, anh đột nhiên nổi giận đùng đùng, bảo rằng tôi vì đã đi đến đó với người yêu cũ nên bây giờ mới rủ anh. Tôi đã giải thích nhưng anh không nghe. Tối hôm đó sau khi về nhà, anh nhắn tin đòi chia tay vì lý do tôi không thực sự yêu anh. Tôi hoảng loạn và khóc như mưa. Hôm sau tôi gọi điện, nhắn tin cả ngày nhưng anh không thèm đếm xỉa. Tôi quyết định qua nhà gặp anh nói chuyện rõ ràng.

girl6-2803-1429494086.jpg

Ảnh minh họa.

Sau những giây phút phân trần chúng tôi đã hoà giải. Nhưng anh lại bất ngờ hỏi tôi một câu: “Em có còn con gái không?”. Tôi thực sự đã không còn là con gái. Tôi đã định sẽ thẳng thắn nói với anh tất cả nhưng nhiều chuyện xảy ra nên tôi chưa có cơ hội mở lời, bây giờ anh chủ động hỏi nên tôi cũng thừa nhận. Tôi mong rằng sự chân thành của mình sẽ cảm hoá được trái tim anh vì tôi biết anh là một người khá gia trưởng.

Tôi kể lại tất cả những gì đã xảy ra trong quá khứ, về những tổn thương, mất mát khi tôi quá tin tưởng và trao thân cho người đó, về những nỗi ám ảnh và sự dày vò mà tôi đã phải chịu đựng trong một thời gian dài. Anh cảm thông, ôm tôi vào lòng và nói rằng bây giờ anh lại thương tôi nhiều hơn. Tôi thấy thực sự hạnh phúc. Những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Tôi yêu anh quá nhiều. Tưởng chừng sóng gió đã qua, nhưng chuyện chỉ mới bắt đầu. Anh đã thử tôi.

Khi chúng tôi hôn nhau, anh đã cố gắng tiếp xúc với cơ thể tôi. Tôi cảm thấy hoảng sợ, tôi đẩy anh ra và nói với anh rằng tôi đã phạm sai lầm một lần, tôi không thể để điều đó lặp lại, tôi sẽ chỉ trao cho người chồng sau này thôi. Anh đã xin lỗi, nhưng một lần, hai lần…, rồi nhiều lần, anh tiếp tục làm như vậy. Tôi nhìn anh bằng ánh mắt sợ hãi và bật khóc thì anh mới thôi. Anh bảo rằng anh chỉ muốn thử tôi. Tôi cố gắng cho qua vì nghĩ rằng cũng do mình không tốt.

Chiều hôm đó, anh bảo tôi qua nhà anh nấu bữa tối. Anh đón tôi lúc 5h, chúng tôi vào siêu thị mua đồ và qua nhà anh. Tôi tất bật chuẩn bị bữa tối, anh đứng phụ một bên, cảm giác như một gia đình nhỏ ấm cúng. Tôi thực sự hạnh phúc. Tài nấu ăn của tôi không giỏi, tôi chỉ mới học nấu từ khi quen anh. Tối đó có cả anh chị của anh nên tôi rất hồi hộp. Chị dâu của anh đã trò chuyện và chỉ dạy tôi rất nhiều. Tôi rất quý chị. Bữa tối diễn ra vui vẻ rồi anh đưa tôi về.

Trời mưa to nên chúng tôi tìm chỗ trú mưa. Anh lại chủ động đưa tôi vào khách sạn. Tôi không muốn nhưng vẫn phải vào theo vì mưa to quá. Chúng tôi thuê một phòng. Tôi sợ sẽ xảy ra chuyện gì nên chỉ ngồi nói chuyện với anh. Rồi anh kéo tôi vào giường và đòi hỏi “chuyện ấy”, tôi một mực từ chối. Anh nói bao nhiêu lời yêu thương, ngọt ngào, hứa là cả đời này chỉ yêu và lấy một mình tôi cho dù có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, nhưng tôi vẫn từ chối. Tôi đòi đi về vì cũng khuya rồi. Tôi không muốn ở trong căn phòng đó nữa. Anh đưa tôi về khi trời đang mưa lâm râm nhưng anh chỉ lo anh bị ướt, bị lạnh mà không hỏi tôi có sao không.

Về đến nhà, lại một lần nữa anh nhắn tin chia tay. Vì lý do anh không thể chấp nhận được quá khứ của tôi. Anh nói quá khứ tôi buông thả, nên giờ anh khó cảm thông. Tôi ngây người ra. Cách đây vài giờ anh còn thề non hẹn biển mà bây giờ anh lại nhất định chia tay tôi. Tôi quá thất vọng nên đã đồng ý mặc dù tôi còn yêu anh rất nhiều. Anh đã hai lần đưa tôi lên mây rồi đột ngột đạp tôi xuống vực. Hiện giờ tôi cảm thấy rất hoang mang. Không lẽ tình cảm chân thành không đáng giá bằng cái màng trinh mỏng manh đó sao? Tôi không biết mình nên làm gì vào lúc này.

Minh Trần

* Gửi tâm sự của bạn tới địa chỉ email changnang@ngoisao.net để được độc giả chia sẻ, gỡ rối. Lưu ý bài viết bằng tiếng Việt có dấu.

Comments are closed.